Hiển thị các bài đăng có nhãn em. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn em. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Năm, 31 tháng 5, 2007

Mưa á!!!




1 cây dù nhỏ không thể che cho em tránh những giọt mưa nặng hạt...

Em trú mưa đi!!! Đừng cố đằm mình trong mưa... Em sẽ thấy lạnh đấy...

Thiệt là trời Sài Gòn mà... Trời Sài Gòn vào mưa á...

Sao nhìn mưa mà cứ vô hồn vậy không biết???

------------------------------------------------------

Hồi trước đi mưa giỏi lắm, không có biết lạnh... mưa có lớn cũng không thèm ô che, không thèm khoác áo choàng mưa... cứ để mưa vậy, mưa rơi trên da thịt em mát lạnh mà sao em thấy nó thật dịu dàng...

Giờ... Mưa chỉ rả rích vài giọt như dọa người mà em đã co rúm lại rồi... Mưa lạnh... Em lạnh... Nhưng thời tiết không làm em lạnh, do lòng em không đủ sưởi ấm...

-------------------------------------------------------

Trời Sài Gòn, 1 năm đếm được bao nhiêu ngày ấm áp dịu dàng, không nắng, không mưa???

Vậy mà, những ngày anh đi bên em là những ngày Sài Gòn tuyệt vời như thế, dù đó là những ngày hè tháng 7 nắng gắt gỏng, những ngày cuối tháng 10 mưa tầm tã...

Em chỉ cần nép nhẹ sau lưng anh là không 1 ánh nắng nào dám với đến em nữa... Em không đội nón, không fải em không sợ cháy nắng, mà em biết, ngày anh bên em là ngày đẹp trời...

--------------------------------------------------------

Sài Gòn những ngày mưa cuối tháng 9, đầu tháng 10, sấm chớp giật đùng đùng cứ lôi em ra khỏi cái giường thân yêu lúc 3,4h sáng <anh biết em là chúa thức khuya ngủ nướng mà>... Sáng mệt mỏi vì giấc ngủ không tròn... Vậy mà càng muốn ông trời cứ mưa vào giờ đó, cứ sấm chớp vào giờ đó, để em giật mình thức giấc, để em tin vào điều ngọt ngào "bên này anh cũng giật mình thức giấc toàn giờ đó, chắc tại em xấu nên kéo anh thức giấc luôn phải không?"

Ờ... điên ghê gớm!!!

--------------------------------------------------------

Thiệt tình, trời Sài Gòn làm như có tính trẻ con, khoái trêu ngươi...

Nắng gắt gỏng, em cũng sợ... Em sợ nghe văng vẳng đâu đấy tiếng anh dặn dò vừa quan tâm ngọt ngào, vừa như thể răn đe giận dỗi "em có mang nón không?" "sao em không đội nón, nắng vậy, anh dặn mà em không nghe thiệt hả?"... Em cười rồi nhìn anh xòe bàn tay ra che nắng cho em... Rồi em vờ như không có thèm...

Ờ, em muốn nắm lấy bàn tay đó, muốn nép vào người để tránh nắng... Em muốn bàn tay đó không chỉ che nắng, mà che mưa cho em nữa...

Bày tay đó... giờ em cố với mà không tới...

Xa quá!!! Xa thật xa!!!

-------------------------------------------------------

Ngoài trời đang mưa... rả rích, rả rích, không sấm chớp giật đì đùng...

Không sợ em giật mình thức dậy nữa nhé anh!!! Anh yên tâm nhé!!!

Không lo em giấc ngủ không tròn nữa nhé anh!!! Anh đừng lo nhé!!!

Vì em sẽ đợi trời tạnh mưa mới ngủ... Để em yên tâm, để anh yên tâm...

-------------------------------------------------------

Lạnh... không phải vì trời mưa mà lạnh vì lòng người...

To view this multimedia content, please enable Javascript.

.

10 May 2007

Nhớ thiệt...




.

Thiệt tình là nhớ anh mà... nhớ nhiều nữa là đằng khác...

Nhớ anh quá sức đi...

.

1 tuần rồi, không có phiền anh nữa...

Ờ, em làm được rồi... Không có phiền anh nữa...

Em làm được rồi...

.

Muốn nghĩ tới anh vì sợ quên những thông tin về anh...

Muốn tưởng tưởng thấy anh vì sợ quên khuôn mặt anh...

Muốn gọi cho anh vì sợ quên mất giọng nói của anh...

Muốn sms cho anh vì sợ anh công việc bộn bề mà ko chăm lo sức khỏe...

Muốn gợi nhớ lại cái gì xinh tươi của anh vì sợ quên mất nụ cười anh...

Muốn gợi nhớ lại cái gì trìu mến nơi anh vì sợ quên mất ánh nhìn anh...

.

Muốn được cái nhìn trìu mến ấm áp...

Muốn có nụ cười xinh tươi...

Muốn thêm cái nắm tay không thèm buông...

Muốn mè nheo cái ôm siết chặt...

Muốn vòi thêm nụ hôn ngọt ngào...

Chỉ dành riêng cho em... mình em thôi...

Chỉ dành riêng cho mình em thôi...

Như anh từng dịu dàng với em vậy... Như em từng bé bỏng trước anh vậy...

Ở trong vòng tay anh thật yên bình và ấm áp mà...

Bên cạnh anh thấy trẻ con và trở nên bé nhỏ thật mà...

.

Thiệt tình là nhớ anh quá sức rồi...

Em thấy mình yếu đi quá...

.

14 May 2007

Yêu thương nhiều thì sao???




.

để đó, rảnh sẽ nói nghe...

------------------------------------------------------

thực sự...

hy vọng...

bạn không có "lúc nào cũng lủi thủi 1 mình" như mọi người nói...

Mình không có muốn thấy bạn cô đơn trong bao la những người xung quanh của bạn...

thiệt là...

mong rằng...

có 1 bạn nào đó, là nữ càng tốt, pm cho mình 1 câu, nói là sẽ trông chừng bạn tốt thiệt tốt...

Mình sẽ không có lo nghĩ vớ vẫn nữa... Mình sẽ yên tâm để bình yên lại gần mình và bạn... Mình hứa đó!!!

Không có làm phiền nữa... Để bình yên đến gần...

Nếu bạn có ai đó trông chừng...

-------------------------------------------------------

Mong bình yên luôn ở bên bạn!!!

-------------------------------------------------------

...

11 May 2007

Chờ trăng...




Mấy hôm nay trăng sáng...

Nhìn ánh trăng chiếu qua cửa sổ... Gió gào với trăng.

Người ta nói, trăng tròn đẹp lắm... Em thấy, trăng chỉ tròn vào rằm tháng 8.

Ánh trăng năm đó phải chăng là ánh trăng đẹp nhất em từng thấy?

Đừng quay lại em nhé!!!

Những con đường còn hằn dấu chân em không?

Những góc phố còn lưu bóng dáng em ngày nào?

Những kỷ niệm em chỉ có thể dịu dàng ôm ấp...

Em ôm nó vào lòng... Chỉ 1 cái ôm nhẹ nhàng thôi em nhé!!! Cẩn thận kẻo siết chặt kỷ niệm sẽ nghẹt thở nơi khóe mắt em đấy!!!

Nâng niu kỷ niệm em nhé!!! Lặng lẽ ấp ủ nó để có thể nhìn thấy nơi nó điều tuyệt vời nhất trên môi hồng em...

Đừng quay lại em nhé!!! Kỷ niệm sẽ luôn mãi là kỷ niệm...

Đừng quay lại em nhé!!!

------------------------------------------------------

Em yêu 1 ánh trăng rằm năm đó!!!

Còn tôi lại yêu cái ngày sau Tết rộn ràng năm ấy...

-------------------------------------------------------

Ghét cái kiểu kiêu căng phải bắt chuyện đến lần thứ 3 mới nghe được câu trả lời đàng hoàng ra vẻ lịch sự... Thiệt là không ưa nổi mà...

Có phải mùa xuân ấm áp dễ làm cho con tim người ta ngọt ngào hơn???

--------------------------------------------------------

Đừng quay lại em nhé!!!

Muốn ghé vô "Cõi riêng", nơi mình cho rằng có thể để tâm hồn tự do bay nhảy... Giờ hiểu ra tại sao tâm hồn nó cứ lì ở 1 chỗ ko thèm bay nhảy dù vẫn rất tự do...

Muốn bước vào "Vô thường" để nghe Quang Dũng hát nhạc Trịnh... Giờ không có nghe nhạc Trịnh nữa, lại càng không có nghe Quang Dũng hát...

Muốn tạt ngang qua "Tao Đàn" trao 1 nụ hôn thật nhẹ nhàng lên má để nhìn thấy nụ cười xinh tươi... Giờ muốn nhìn thấy nụ cười đó cũng còn khó...

Mà, không có can đảm làm vậy... Phải, không có can đảm...

Đừng quay lại em nhé!!!

-------------------------------------------------------

Đừng quay lại em nhé!!!

Cái sân ga quốc tế TSN...

Những con đường đó...

Những quán càfê đó...

Những kỷ niệm đó...

Cái rạp chiếu fim Galaxy...

Em chỉ muốn quay lại...

Quãng thời gian đó...

Khoảng không gian đó...

Sao, khó quá???

------------------------------------------------------

Đừng quay lại em nhé!!!

Nhưng em chỉ muốn quay lại...

......

blog's photo: Moon by S4cr4m3nt

.

7 May 2007

Thứ Bảy, 12 tháng 5, 2007

Entry for May 12, 2007




Cho phép được giữ lại một chút ngọt ngào thuần khiết không mỉa mai. Phát hiện ra rằng dạo này miệng mình nó méo méo tại vì cười nhếch mép mỉa mai nhiều quá.

.

Ngây người xem những tấm ảnh. Ngẩn ngơ xem đoạn phim. Em trong hình vụng về. Em trong hình nhỏ bé.

Cảm động. Cuối cùng cũng có cái cảm giác lúc nào cũng có ánh mắt dõi theo. Cuối cùng thì cũng có tiếng thở nhẹ nhàng vì thấy an toàn và tin tưởng.

Hôm qua ngồi nhớ vu vơ, ngồi đọc vu vơ. Tưởng là mình sẽ tỉnh tỉnh bơ bơ, thốt lên tiếng "Anh ơi anh a`". Vậy mà lại bật khóc. Sao tiếng khóc nghe nó nhẹ nhàng thế nhỉ.

Vẫn không hiểu nổi cái gì đang xảy ra. Không căng thẳng. Không nặng nề. Không bình yên. Không nhẹ nhàng. Không cảm thấy có cảm giác gì.

Nhớ nhớ thương thương.

Không thể bay như ngày xưa được nữa. Không thể như ngày xưa chỉ cần gắn thêm đôi cánh là có thể bay thẳng lên trời được nữa.

Giống như đã già rồi. Không còn thể tiếp tục bám víu vào những sợi tơ trời nhẹ mỏng. Mắt cũng không còn tinh tường nhìn thấy những chỗ đứt gãy. Tay chân không còn khéo léo để tỉ mỉ chắp vá những thứ không lành lặn. Cái chính là không còn kiên nhẫn để hàn hàn nối nối nữa.

a` không

Cái chính là không dám nối nối hàn hàn để nuôi dưỡng những giấc mơ và hy vọng nữa.

.

Làm một người không có trách nhiệm và đổ lỗi cho người khác nhé.

Đổ lỗi cho người lấy mất góc lớn của niềm tin a`?

.

Làm một người lớn nhé.

Trách mình chứ không trách người không quen biết. Trách rằng đã tự phủ kín mình. Phủ dày đến nỗi không còn nhìn thấy người khác nữa.

Thừa nhận rằng những suy nghĩ chớp nhoáng trong tâm trí vẫn chập chờn.

.

Thương những cái ngọt ngào. Tội nghiệp cho những cái ngọt ngào vì đã bị làm cho méo mó.

Thương người mang lại những cái ngọt ngào. Cho đi ngọt ngào thì sẽ nhận lại được ngọt ngào. Chỉ là mình không có kẹo để cho.

Muốn ôm Daniel một cái.

.

Xin lỗi bé yêu. Không có biết là hiện tại đang xạo xạo hay ban nãy đã xạo xạo. Không có biết cái nào là thật cái nào là giả.

a`

cái này thật nè

Ngủ đi. Ngủ ngon và ngủ ngoan

Thứ Tư, 9 tháng 5, 2007

Đêm trăng đỏ




Nhớ mặt trăng khủng khiếp.

Tháng 5 qua nhanh đến mức chưa kịp nhìn thấy tháng 4. Những con người của tháng 5 có khỏe không? Sài Gòn mưa. Không nuông chiều mình mà ốm bệnh nhé.

Đầu thu mà ngày đầy nắng ấm. Nắng hạt nắng nhảy nhót rớt thẳng xuống cánh tay. Những hạt nắng lại bay nhẹ bỗng lên trời. Tự nhiên nhận ra vẫn còn yêu da diết Sunshine. Gạt ai thì gạt chứ mà còn gạt chính Tiêu Phi?

Bao giờ mây xám mới chuyển thành màu đỏ của trời thu?

Những dây trường xuân trên tường building chính của Học viện Xó Rừng Hoàng Gia dần đổi màu. Những dây trường xuân leo miệt mài. Những chiếc lá dây trường xuân rơi từ từ. Nếu chiếc lá cuối cùng mà rơi mất thì chắc Johnsy sẽ không còn cơ hội nhìn thấy mùa trường xuân rụng năm tới.

Nhớ mặt trăng khủng khiếp.

.

Đêm trăng tròn vắng lặng nhẹ như những con diều. Những con diều tự do.

Có lẽ chưa bao giờ thấy tự do như lúc này. Mặc sức nhớ. Mặc sức mong chờ. Mặc sức hy vọng.

.

Nhớ những cô con gái của Mặt Trăng.

Phải chi tàn hình được như Vanessa. Tàn hình đứng bên cạnh Daniel để nhìn thấy nụ cười ngộ nghĩnh. Tàn hình để lấy tay che mắt Daniel lại và Daniel sẽ không biết là ai. Nhớ Daniel hết sức.

Phải chi trở về quá khứ được như Catty. Về quá khứ để nhớ cho hết những kỉ niệm. Về quá khư để ghi lại hết những kỉ niệm. Về quá khứ để xem mình đã bỏ sót những chi tiết gì. Về quá khứ để xem ngày xưa Daniel ...

Phải chi đọc được suy nghĩ của người ta như Serena. Đọc suy nghĩ của Daniel ...

Phải chi có được giác quan thứ sáu như Jimena. Nhắm mắt linh cảm thấy cả Daniel ...

Bị Daniel ám ảnh hết sức. Nhớ Daniel hết sức.

.

Đêm trăng khuyết, lòng nhẹ trên cánh diều bị gió cuốn phăng đi. Lại buông thả bản thân. Lại để hơi thở bị kẹt ở đâu đó. Lại để những hơi thở dồn dập. Lại để những nhịp tim thất thường. Kệ đi. Mặc sức cho những hạt nước mắt chảy ra.

Có lẽ chưa bao giờ cảm thấy tự do như lúc này.

.

Đêm trăng đỏ. Tiếng sáo xa thẳm từ đâu đâu. Nỗi nhớ vòng vèo từ đâu đâu.

Đêm trăng đỏ. Đi lạc trong cánh rừng đầy những mơ mơ hồ hồ sương khói.

***

blog's photo: Harvest Moon by AutumnsGoddess

Thứ Ba, 8 tháng 5, 2007

Cho Daniel đầy yêu thương




xin lỗi

mình tưởng là cái gì mình có cũng là mãi mãi

thì ra

hong có phải vậy

.

viết vài lời chào

trước khi

bạn ra khỏi cuộc sống của mình vĩnh viễn

.

muốn gọi điện thoại

giống như đứa trẻ đua đòi lần đầu tiên có cái điện thoại là của mình

giống như một người cô độc chỉ dùng điện thoại cho công việc và chưa hề biết dùng cái điện thoại để hỏi thăm ai

giống như một đứa thích tán dóc qua điện thoại mà không có số của một ai, thỉnh thoảng phải dùng cái điện thoại thứ nhất gọi qua cái điện thoại thứ hai để biết rằng mạng không có bị vấn đề chi hết

muốn gọi điện thoại

.

không tìm được lí do để gọi điện thoại

khi

tìm được lí do

không có ai trả lời

bình thản

lạ lùng

.

vẫn nhớ Daniel, nhưng không nhớ bằng cảm giác nao lòng nữa

nhớ Daniel, bằng cảm giác quen thuộc và nhẹ nhàng

bình yên a`

về lại rồi chăng?

.

tên của Daniel xuất hiện khắp nơi, trong folder, trong file, trong favourite, trong contact, trong email, trong 360

tên của Daniel

Daniel

từ nay sẽ gọi Daniel là Daniel nhé

lại đặt thêm một cái tên vớ vẩn đầy ý nghĩa

giống như cái tên

Áo Vàng

Đồng Đen

Sunshine

thành phố Ánh Sáng Mặt Trời

quận Tân Bình

và những cái tên ngọt ngào khác

.

Daniel mãi yêu những mặt trăng tròn kiêu sa thăm thẳm nhé

ta mãi yêu những ngày không trăng đầy gió, những ngày trăng khuyết còn một mảnh vắt vẻo trên trời nhé

những cái đẹp rõ ràng lúc nào cũng đẹp như rằm tháng tám

những cái đẹp mơ mơ hồ hồ, hư hư ảo ảo - đẹp hơn

.

những ngày Sài Gòn mưa dai dẳng

những ngày Sài Gòn không chỗ nào không có mưa

những ngày Sài Gòn không khí nóng biến đi hết

những ngày Sài Gòn mát mẻ

Daniel thích không khí như thế phải không

sẽ đi dạo qua những con đường xương cá nhé

sẽ hít thở một hơi thật dài những hạt gió mát lành nhé

sẽ quên đi mất những chuyện vặt vãnh nhé

sẽ không nhớ rằng mình đã gọi điện thoại nhé

.

Sài Gòn đang mưa

nghĩa là

ở một nơi nào đó đang có bão

bão không ở chỗ mình

mình vẫn bình yên

.

ra đi

và phải luôn luôn bình yên nhé

***

blog's photo: Me and the Moon by The Philosophe

Chủ Nhật, 6 tháng 5, 2007

Đừng quay lưng lại, em nhé!




Đừng quay lưng lại em nhé.

Đừng lấy chiếc dù con che mất những hạt nắng cuối cùng của mùa thu.

Đừng mãi ngắm nhìn những hình giấy xưa cũ.
Chiếc thuyền giấy mãi mãi không đưa em về được với bình yên.
Những con hạc giấy trắng tinh mãi mãi không mang lại cho em những điều ước.

.

Những con hạc giấy đủ màu

rằm tháng Tám

Những xinh đẹp

ngày tháng cũ

.

Những hoài niệm của em có làm cho ai phải thở dài nặng nhọc? Nếu em không nhớ thì còn ai biết những việc ấy đã từng xảy ra?

... và nếu như em không nhớ ...

Chắc không ai biết rằng cái rạp chiếu phim đó đã dẹp rồi. Cái rạp chiếu phim ở đối diện tiệm ăn bé nhỏ. Cái rạp ngày xưa xem Trận Chiến của Thế Giới. Cái rạp có bắp rang bơ rất ngon như ghế ngồi thì rất không đẹp. Cái rạp mà thỉnh thoảng vòng sang chỉ để mua bắp rang bơ.

Chắc không ai biết rằng cái thư viện giờ đã thay đổi rất nhiều. Cái ghế cái bàn bị mang đi chỗ khác. Cái ghế kế cái bàn ngày xưa ngồi học, thò đầu qua mượn cây viết chì. Cây viết chì đó được nâng niu ngắm nhìn lâu lắm. Còn cái bàn với cái ghế bị dẹp đi rồi.

Chắc không ai biết rằng trời thu đang mưa rất nhiều rất nhiều. Mưa tiễn người đi xa lưu luyến như người mãi sẽ không trở lại. Trời buổi sáng xám đen phủ đầy nỗi sợ hãi. Gió. Mây. Mưa.

Chắc không ai biết rằng Crown đã thay đổi như thế nào. Chính em cũng không biết. Em không dám đi vô Crown một mình. Cũng giống như em chưa bao giờ quay trở lại sông Yarra một mình em. Em chỉ đứng từ xa, rất xa ngắm nhìn những cột lửa phun cao cháy bỏng. Lửa của ngày xưa ấm áp.

Chắc không ai biết rằng tháng 5 đang ở trên trời ...

.

Dù sao

còn có rất nhiều chuyện

không ai biết

ngay cả em cũng không biết rõ

.

Dù sao

Em vẫn còn rất nhiều thứ để quan tâm

nhất là

đi đổ xăng đi mai xăng lên giá